27 tuổi, con số lưng chừng, không phải là già nhưng cũng chẳng phải là trẻ để bay nhảy lăn lộn trong cuộc sống này nữa.

Mình không biết mình đi đến đây bằng cách nào và từ bao giờ nhưng trải qua một đoạn đường cũng là lúc mình hỏi mình còn bao xa và liệu có bỏ sót những gì đã qua?

27 tuổi, quyết định từ bỏ công việc văn phòng, title , mức lương mơ ước và bắt đầu đi con đường riêng của mình , đi tìm thứ gọi là tự do. Xây dựng tất cả lại từ đầu, mở 1 business nhỏ nhỏ, có những đối tác mới, phát triển những mô hình mới

Khi mình đi con đường của mình thì chẳng còn chỗ dựa nữa, chẳn có sự “ổn định” mà ai cũng nhắm đến. Đôi khi cũng sợ nhưng làm sao được.

27 tuổi cũng là khi mọi người đã có chỗ đứng đã settle down cùng gia đình còn mình vẫn vậy

27 tuổi vẫn có những sai lầm , những hối hận để rồi từ đó tiếp tục lớn khôn

27 tuổi cũng là khi suy nghĩ về Ba Mẹ nhiều hơn bao giờ hết, mình thêm một tuổi cũng là khi Ba Mẹ hơn một tuổi, càng lớn càng va vấp mới thấy, chỉ có Ba Mẹ và gia đình chỗ dựa vững chãi và vô điều kiện mà thôi.

27 tuổi vẫn còn xa dấu mốc thành công, với nhiều người đó là địa vị, tiền bạc còn mình, mình chẳng biết nữa chỉ mong được hạnh phúc.

27 tuổi gặp được nhiều bạn bè và đối tác đáng trân trọng, những người trong công việc trong xã giao , không biết nói sao nhưng đôi khi cũng cảm thấy vui khi có họ bên đời.

 Đăng Minh

Sưu tầm: Facebook Link Nguồn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here